Mỗi người là một ...

Học Tập

Thời Gian là vàng

Tài nguyên dạy học

Danh ngôn

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Nguyễn Phúc Văn)

Website liên kết

Điều tra ý kiến

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Welcome to my website!

    *****10 nghịch lý cuộc sống *****1. Người đời thường vô lý, không biết điều và vị kỷ. Nhưng dù sao đi nữa, hãy yêu thương họ*********2. Nếu bạn làm điều tốt, có thể mọi người sẽ cho là bạn làm vì tư lợi. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt.********** 3. Nếu thành công, bạn sẽ gặp những người bạn giả dối và những kẻ thù thật sự. Nhưng dù sao đi nữa, hãy thành công.*********** 4. Việc tốt bạn làm hôm nay sẽ bị lãng quên. Nhưng dù sao đi nữa, hãy làm điều tốt***********5. Thẳng thắn, trung thực thường làm bạn tổn thương. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống thẳng thắn**********6. Người có ý tưởng lớn lao có thể bị đánh gục bởi những kẻ suy tính thấp hèn. Nhưng dù sao đi nữa, hãy luôn nghĩ lớn**********7. Người ta thường tỏ ra cảm thông với những người yếu thế nhưng lại đi theo kẻ mạnh. Nhưng dù sao đi nữa, hãy tranh đấu cho những người yếu thế***********8. Những thành quả mà bạn đã phải mất nhiều năm để tạo dựng có thể bị phá hủy chỉ trong phút chốc. Nhưng dù gì đi nữa, hãy cứ tiếp tục dựng xây**********9. Bạn có thể sẽ bị phản bội khi giúp đỡ người khác. Nhưng dù sao đi nữa, hãy giúp đỡ mọi người*********10. Bạn trao tặng cuộc sống tất cả những gì tốt đẹp nhất và nhận lại một cái tát phũ phàng. Nhưng dù sao đi nữa, hãy sống hết mình cho cuộc sống.

    Chào mừng quý vị đến với website của Nguyễn TuânTrường THCS Tiến Thịnh -Mê Linh-Hà Nội

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.

    Thư ngỏ!

    Kính thưa các thầy cô!
    Tôi mong muốn xây dựng site này là nơi các thầy có thể gặp gỡ trao đổi,chia sẻ các tình huống sư phạm giúp giáo viên chúng ta có cách ứng xử hợp lý, hiệu quả trong việc giáo dục học sinh. Với mục đích đó rất mong các quý thầy cô gửi các tình huống cũng như các xử lý để xây dựng site thành nơi tham khảo tin cậy mỗi khi gặp các tình huống sư phạm khó.
    Trân trọng cảm ơn và mong nhận được sự ủng hộ của quý thầy cô.
    Gốc > Các tình huống sư phạm >

    “THẮT NÚT MỞ NÚT”… TRONG PHONG CÁCH DẠY




    Tình huống 1:

    “Ướm lời thử người”

    Cô giáo dạy Sử bước vào lớp… để cặp lên bàn, đi lên một vòng, đi xuống một vòng… nhìn quanh lớp, bỗng nhiên đi xuống bàn dưới - nhìn thẳng vào mắt một học sinh đang còn loay hoay nói chuyện, cô bắt đứng lên và hỏi bằng một giọng hình sự:

    Cô giáo : Em có tin là tôi cho em một điểm về môn học của tôi không?

    Học trò : Dạ sao ah???

    Cô giáo (trợn mắt): nếu bây giờ tôi không nói lý do cho em biết, nhưng tôi cho em điểm một về môn học của tôi và tìm cách cho em thôi học ở cái trường này bằng mọi giá thì em thấy thất học có là điều đáng sợ không?

    Học trò : Dạ… dạ.. có!

    Cô giáo : tốt! ngồi xuống

    Sau đó đi lên một vòng… rảo xuống lớp một vòng, rồi bất chợt cô nói như hét lên:

    Cô giáo : Này em kia, em đấy… em chứ ai mà nhìn, em đứng lên

    Học trò : Dạ thưa cô em … em

    Cô giáo : em đùa giỡn trong lớp ah?

    Học trò : Dạ.. dạ em xin lỗi… em

    Cô giáo : Em có tin là tôi sẽ cho em vào danh sách đen của lớp không? Em có tin là tôi mà chiếu cố là em chết không? (giọng vẫn đanh thép – mắt vẫn sắc lạnh cô giáo nhìn học sinh)

    Học sinh : Dạ, em xin lỗi, em biết lỗi rồi ah

    Giáo viên : em có sợ khi bị một người – đặc biệt là người trên quyền của mình “đì” em không? “Đì” cho ngóc đầu lên không nỗi không?

    Học sinh : Dạ có… em sợ… em xin lỗi cô

    Sau khi hỏi xong 2 câu hỏi và thấy lớp đã im phăng phắc, cô giáo bước lên bục giảng, quay lại nhìn lớp một vòng, sau đó ngoắt tay ra hiệu cho hai học sinh kia ngồi xuống.

    Cô giáo : Lớp trưởng đâu? Đứng lên cho tôi hỏi

    Lớp trưởng : Dạ

    Cô giáo : em thấy thế nào khi một cô giáo bước vào lớp mà luôn tìm cách gây học trò như tôi, đại diện cho lớp em hãy thẳng thắn trả lời em cảm thấy có sợ không? Có căng thẳng không?

    Lớp trưởng (lí nhí): Dạ có

    Cô giáo : cám ơn em! Em ngồi xuống

    Quay xuống nhìn lớp một vòng…

    Cô giáo : Các em! Tất cả những gì hôm nay cô làm, cô biết là mình đã khiến cho các em thấy không khí trở nên căng thẳng, các em cảm thấy đêu mỏi mệt và sợ hãi. Thế nhưng các em hãy nhớ, mọi nỗi sợ về điểm kém, sợ bị “đì”, bị áp lực vì thất học… cô cam đoan dù có cộng lại đến 100 lần lớp này cũng không thể sánh được bằng nỗi sợ của chiến tranh thế giới lần thư 2, vì khi chiến tranh nổ ra, học sinh không thể an ổn ngồi học, sinh viên phải bỏ lớp ra mặt trận, cô giáo có khi phải vứt phấn để cầm súng đi đánh giặc… Thế nên tất cả những nỗi sợ của các em dù có lớn đến mức nào đi chăng nữa thì cũng không thể bằng nỗi sợ chiến tranh…

    Và bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu học bài: CHIẾN TRANH THẾ GIỚI LẦN THỨ 2. Cám ơn các em đã hợp tác cùng cô trong việc viết lời dẫn nhập cho tiết học (cô giáo cười), vì chỉ có khi nào sống mình trong nỗi sợ vì một áp lực thật sự nào đó thì người ta mới hiểu được sợ là gì và qua đó lịch sử chiến tranh cũng nhờ nó mà một phần được tái hiện chứ không đơn thuần là ngồi đó mà nói suông…

    Cả lớp : thở phào (nhìn nhau cười… hóa ra…)

    Buổi học vẫn tiếp tục diễn ra trong sự quan tâm theo dõi của toàn thể các học sinh, một tiết Sử khá thành công nhờ cách “Thắt nút và gỡ nút” của một giáo viên Sử trong cách dạy.



    Tình huống 2:

    "Nhập vai"

    Giáo viên dạy môn quản trị nhân sự bước vào lớp. Cô bỏ cặp lên bàn, lớp xôn xao, cô im lặng… lớp vẫn xầm xì… cô đứng ra giữa lớp, mắt vẫn sắc và mặt vẫn nghiêm… Cá lớp đã bớt xì xào… những tiếng nói nhỏ dần, nhỏ dần rồi tắt hẳn sau 5 phút giáo viên đứng trân trân trên bục giảng nhìn lớp chăm chú.

    Giáo viên : Hôm nay tôi có chuyện này quan trọng muốn trao đổi với các bạn… (Vẫn giữ dáng nghiêm nghị)

    Học viên : im lặng lắng nghe.

    Giáo viên : Hiện nay tôi có một số vốn trong tay và tôi định kinh doanh, nhưng thực tại là tôi vẫn chưa biết nên kinh doanh cái gì cho hợp lý? và tôi cũng đang cần người đồng tư tưởng để hợp tác cùng tôi trong cách “marketing” để thu hút nguồn nhân lực. Bây giờ tôi cho lớp 20 phút để chuẩn bị, trong 20 phút đó lớp phải trình bày cho được những ý tưởng của mình về một ngành nghề nào đó là các bạn muốn kinh doanh sau này, và tất nhiên “buôn có bạn – bán có phường”, tất cả đều phải hoạt động theo nhóm, tôi sẽ phân nhóm và sau 20 phút nữa, các bạn phải làm thế nào đó mà trình bày cho được quy trình tuyển nhân sự đầu vào cho một công ty hay một doanh nghiệp - mà trong đó các bạn là chủ nhân, nhóm nào có hình thức “marketing” xuất sắc để thu hút được nhân lực đổ về phía mình - nạp hồ sơ về công ty mình nhiều nhất thì tôi sẽ chấm điểm cao nhất cho nhóm đó về sự thành công ở bước chiêu mộ nguồn nhân lực. Bây giờ tôi phân nhóm… và 20 phút bắt đầu. Hãy thể hiện hết mình –tôi tin những học viên của tôi ngồi đây sẽ là những nhà kinh doanh giỏi và “marketing” tài ba trong tương lai.

    Sau lời tuyên bố đó, lớp học bỗng nhốn nháo lên, các học viên bắt đầu thảo luận sôi nổi, và trong phút chốc lớp học bỗng náo nhiệt hẳn khi các cánh cửa phòng của lớp được khép lại để tránh âm thanh xôn xao thoát ra bên ngoài nhiều.


    20 phút trôi qua


    Các nhóm bắt đầu thể hiện mình… Nhóm thì chọn hình thức “marketing” các mặt hàng điện tử cho “doanh nghiệp” mình thông qua việc phát tờ rơi; nhóm thì quảng cáo trung tâm dạy học thông qua việc lập trung tâm tư vấn miễn phí cho phụ huynh về con đường học tập của con em mình; và những nhóm còn lại thì sử dụng các hình thức như tự nhập vai làm phát thanh viên cho chương trình truyền hình để quảng cáo cho sản phầm của mình, hoặc tự đóng vai là ca sĩ hát trong các đợt khai trương dịch vụ để thu hút sự chú ý của toàn bộ các khách hàng đến xem mặt hàng của công ty trong lần đầu bày bán…
    Không khí sôi nổi, cả lớp hăng hái làm việc mà cứ ngỡ như mình đang là một thành viên thực sự do chính doanh nghiệp mình lập nên…

    Sau khi hết thời gian chuẩn bị cũng như thể hiện mình, lúc này giáo viên đứng lên, vẫn ánh mắt nghiêm nghị và nhìn lớp, cá lớp bớt xôn xao…

    Giáo viên : Cám ơn tất cả các bạn đã tham gia hội chợ việc làm một cách nhiệt tình, các bạn thấy sao ah? Không khí có vui không? Các bạn có thỏa mãn khi được thể hiện chính mình không? Có hạnh phúc khi thấy hô sơ nhân sự đang ngày càng đổ về công ty mình không?...

    Học viên: rất vui cô ah…

    Giáo viên : Vâng! Cám ơn tất cả những sự nhiệt tình của các bạn, tôi xin lỗi các bạn vì thực sự là hiện nay tôi vẫn chưa có bất cứ ý định kinh doanh nào ngoài nghề đi dạy. Song sở dĩ tôi cho các bạn tham gia hội chợ việc làm ngay tại lớp này và ngay hôm nay là vì tôi muốn các bạn phải sống mình trong không khí của môi trường kinh doanh, vì cho dù các bạn làm nghề gì đi chăng nữa thì các bạn cũng phải có lợi nhuận, mà bước đầu của sự thành công là phải biết thu hút nhân lực cũng như thu hút khách hàng đến với mình. Các bạn đã thể hiện hết mình và đã sắm vai rất đạt trong khâu tuyển dụng nhân sự. Song, có một điều đáng tiếc xảy ra ở đây… nhưng tôi vẫn không trách các bạn, vì với các bạn – tuy trình độ mới là nghiệp dư mà các bạn đã thể hiện như vậy là đã khá lắm rồi. Tuy nhiên các bạn có muốn biết mình đã mắc phải sai lầm gì để hoàn thiện thêm không?

    Cá lớp : Dạ có cô ah!

    Giáo viên : Vâng, rất tốt, mời các ban lật sách ra, trang 109, sách quản lý nguồn nhân lực mà các bạn đang cầm trên tay, chúng ta sẽ bắt đầu từ chương V với đề tài: Chiêu mộ và lựa chọn nguồn nhân lực, nào chúng ta bắt đầu bài học…

    Cả lớp : chăm chú lắng nghe, buồi học diễn ra rất thành công trong suốt thời gian giáo viên đứng lớp./.
    __________________
    Nhắn tin cho tác giả
    Nguyễn Văn Tuân @ 11:37 15/03/2011
    Số lượt xem: 6030
    Số lượt thích: 0 người
    No_avatar

    Cô giáo bị điên chưa mà giới thiệu bài như vậy!!?

     

     
    Gửi ý kiến

    Tin tức giáo dục cập nhật

    VOA Special English

    Học tiếng anh cùng Mr Duncan

    Truyện cười